Cuộc đời hai anh em ông Trần Quốc Anh và bà Trần Thị Lệ Thu, con của liệt sĩ Trần Văn Kiểu, là chuỗi ngày lớn lên trong chia cắt và sự hy sinh lặng thầm của cha mẹ giữa thời chiến.
Ngày thứ 77 của cuộc chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, liệt sĩ Lê Văn Huỳnh ngã xuống. Ông viết lá thư "thiêng" khuyên vợ đi bước nữa, nhưng cũng mong hòa bình bà đi tìm ông về.
Trở về từ cõi chết sau trận đánh năm 1968, bác sĩ Trần Văn Bản mang theo lời hứa với những đồng đội đã ngã xuống. Ông đang giúp sức quy tập hài cốt ở công viên Lê Thị Riêng.
Là nhân chứng duy nhất sống sót sau đêm liệt sĩ Lê Thị Riêng và Trần Văn Kiểu hy sinh, bà Phùng Ngọc Anh gần 60 năm mang theo viên đạn trên lưng và nỗi mong đưa đồng đội trở về.
Trong khi gia đình chờ kết quả giám định ADN, những buổi chiều ông Quên dạy hát, tiếng khóc của cô em gái trong lần tiễn anh lên đường được anh em trong nhà nhắc đi nhắc lại.
Nhận giấy báo tử của người yêu vào năm 1977, bà Lệ đến tìm mẹ liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, xin nhận làm con dâu thờ chồng dù chưa một lần cưới hỏi. 60 năm, bà vẫn giữ trọn một lời hẹn.